Skip navigation.

Kathmandu next...

So exciting

Twantoy - Vẫn là lãnh địa cấm

Những hàng dừa mất ngọn lảo đảo như góc hàng rào cắm vội, cây to mất ngọn chĩa chạc ba lên trời giữa đồng lúa xanh mướt sắp trổ đòng, cánh đồng Twantoy không một bóng người trong buổi sáng trung tuần tháng 8. Nơi đây hơn trăm ngày trước, trận lốc xoáy Nargis đã cuốn đi tất cả, những người dân vùng đồng bằng kề cận Yangon đã vất vả lại càng cực khổ hơn trong cuộc vật lộn mưu sinh.


>>> PHOTOs ESSAY in DEDAYE, IRRAWADDY




Một chiếc xe chở than từ Yangon vào Twantoy. Không mấy lò gốm trong khu vực còn hoạt động do sự giới nghiêm của chính quyền trong khu vực sau lốc Nargis


Cơn mưa giữa mùa kéo theo mây đen càng làm khung cảnh thêm u ám, khiến người ta không thể quên đi quang cảnh chết chóc tại nơi đây. Tôi cũng không tin được là mình đã đặt chân đến được Twantoy, một hạt của bang Irrawady, Miến Điện.

Cách Yangon hơn giờ xe chạy, có lẽ Twantoy ít bị ảnh hưởng nhất so với các khu vực khác của vùng châu thổ Irrawady. Từ vịnh Amadan đổ vào đất liền, Nargis đã cuốn sạch những gì trên đường từ cửa biển vào đến đây.

Theo lời của một cư dân bản địa, Twantoy như một hòn đảo lớn được chia cắt bởi những nhánh của sông Yangon, nông dân trong vùng sinh sống chủ yếu nhờ nông nghiệp và nghề gốm tại thủ phủ làng Twantoy. Sau Nargis, mọi hoạt động ra vào trong vùng đều được kiểm soát chặt chẽ, nên đa phần các hộ làm đồ gốm đều tạm thời đóng cửa.

"Trước đây, ở làng chúng tôi cũng khá đông khách du lịch, nhưng bây giờ kiểm soát chặt chẽ vậy, khách du lịch nước ngoài không được vào, dân buôn cũng bị hạn chế nên cũng không làm ăn được nhiều như trước", người đàn ông trạc 45 tuổi nói buồn bã chậm rãi trong khi ngồi nhai trầu bên một tiệm sửa xe hơi. Anh mang chiếc xe tải cũ của mình đến đây để bảo dưỡng.

Thường thì anh chở gốm vào các chợ tại Yangon hoặc ra các cảng sông gần đó và chở hàng hoá và dân buôn về làng, giờ thì xe chạy ít đi nhiều mà cái máy kiếm tiền seconhand hiệu Hino của Nhật này vẫn phải bảo dưỡng.

Xễ trưa, chợ làng hầu như không còn bóng người.

- Thế cậu là người nước nào, vào đây làm gì? anh hỏi với giọng tiếng Anh khá sõi
- Tôi là khách du lịch Thái Lan, tôi muốn thăm chùa nơi đây, vì nghe nói có nhiều chùa đẹp hơn trên đất Thái. Tôi trả lời với giọng Thái nhấn mạnh vào từ "tourlist" để gây thiện cảm.
- Ờ, có 3 ngôi chùa đẹp quanh đây thì chỉ còn 1 là tương đối, lốc xoáy tàn phá hết rồi.

Người lái xe của tôi từ trong tiệm sửa xe bước ra vẻ mặt cau có ra dấu cho tôi ngừng câu chuyện. Hẳn là anh đã hối hận lắm khi đưa tôi vào đến đây, mặc dù đã dặn kỹ lưỡng là không được nói chuyện với bất kỳ ai để không lộ tung tích ngoại quốc của mình.

Thực ra, người nước ngoài đã được hoạt động trong khu vực bị ảnh hưởng của lốc xoáy Nargis. Các vùng sâu trong bang Irrawady, nơi bị ảnh hưởng nặng nề hơn như Bogalay, Dedaye, thì các tổ chức NGOs đã được phép thiết lập văn phòng tạm thời để hàng ngày có thể hoạt động tại các làng lân cận. Nhân viên cứu trợ nước ngoài cũng được hoạt động tự do trong khu vực được cấp phép.



Những gì mà Nargis để lại

Tuy nhiên không phải bất kỳ người nước ngoài nào cũng được phép đi lại tự do trong vùng này, họ phải là nhân viên của các tổ chức cứu trợ và được phép hoạt động của chính quyền liên bang Miến Điện.

Từ ngoại vi thành phố Yangon vào đến trung tâm làng Twantoy, một quãng đường chỉ 20 dặm nhưng đếm được có tới 6 trạm kiểm soát. Sáu lần vào đã nghẹt thở hồi hộp, sáu lần ra cũng ngột ngạt muôn phần. Kính xe đã kéo hết xuống để cho có vẻ hồn nhiên như dân bản địa, gió lồng lộng thổi trong cơn mưa giữa mùa mà vẫn thấy nóng ran như ngồi bên lò gốm vậy.

Chiếc máy ảnh kẹp giữa hai chân, hai chân được mặc Longyi (một loại sarong truyền thống của đàn ông Miến Điện), nếu bị gọi ra khỏi xe thì chắc xe sẽ chạy thẳng ra sân bay để kịp chuyến bay sớm nhất. Nhưng, kịch bản mà người lái xe đặt ra là tôi phải ngồi yên và để anh ta xử lý tình huống nếu bị xét hỏi.



Twantoy nhìn qua cửa xe, những khu làng giữa cánh đồng hầu như không còn gì, chỉ một màu xanh của lúa. Những căn nhà được sửa lại chưa kịp lợp mái mới, phủ tạm bằng vải bạt nhựa màu trắng, màu xanh của UN và USAIDS bên những gốc cây to đã bật rễ. Thỉnh thoảng lắm mới gặp một nhà kiên cố xây bằng gạch có vì kèo bằng gỗ lợp mái tôn.

Trên cánh đồng, không có người làm việc, chỉ có lác đác vài người đàn ông mang vó đi cất cá. Bên vệ đường, một nhóm nông dân đang tụ lại nghe thuyết trình, chắc là cán bộ khuyến nông đang về tập huấn công việc mới. Một chiếc xe tải lớn cắm cờ chữ thập đỏ chạy qua, mọi con mắt đổ dồn về chiếc xe. Trên thùng xe là những bao gạo, chắc là hàng cứu trợ vẫn được mang tới đây cung cấp cho các nạn nhân.

Vút qua cửa xe vẫn là những hàng dừa nghiêng ngả, một ngôi chùa có tháp chính bị xoắn mất ngọn trên một mô đất ngổn ngang. Cầu Twantoy hiện ra kiêu hãnh giữa vùng đồng bằng châu thổ. Chỉ trên cầu mới có đường nhựa, hết đường nhựa lại là đường đất và chốt cảnh sát nơi đầu cầu phía ngoại vi Yangon.

"Nhiều người ngoại quốc vào đây chụp hình rồi viết không tốt về nước tôi" anh lái xe nói như trút được một gánh nặng khi xe bắt đầu vào lại địa phận Yangon. Anh biết rằng trong cuộc vật lộn mưu sinh của mình anh cũng đã dám chấp nhận mạo hiểm để đưa khách vào đây.


Cây gẫy bên một tháp chùa bị lốc phá huỷ

Buổi sáng hôm đó tôi đã mừng rỡ khi thấy anh chờ dưới sảnh khách sạn để bắt đầu chuyến "thăm quan" này. Anh đã mất một đêm suy nghĩ sau chuyến đi Bago chiều hôm trước, khi tôi trả tiền xe, anh không có tiền thối lại và tôi đã gợi ý "hay cho tôi đi nốt mấy cái làng sát Yangon xem chùa cổ?". Chỉ một cuốc xe non nửa chặng đường tới Bago hôm trước, 5 tiếng hành trình hồi hộp, sau này khi Irrawady được dỡ bỏ mọi lệnh cấm, tôi tin rằng anh sẽ là một sứ giả xuất sắc của du lịch nước này./.

Bago mùa nước nổiVietnam Growth rate or Inflation?

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

Please type this security code : e96961

Smilies