Skip navigation.

Kathmandu next...

So exciting

RONG CHƠI ITALY - MIỀN BẮC

Tạm biệt thành cổ La Mã ở ngay trung tâm thành phố, nơi có ga Termini, tâm điểm của các chuyến tàu xuôi ngược Italy và kết nối với các nước châu Âu khác. Thật kinh ngạc với những dịch vụ dành cho khách du lịch ở đây. Khách hạng sang có phòng VIP, khách ba-lô có cả những toa riêng mang được cả xe đạp và hành lý cồng kềnh lên toa xe.

Tuy là đi tàu liên tỉnh nhưng các chuyến tàu nhiều vô kể, nhân viên hướng dẫn tại ga cho tôi 1 bảng giờ tàu chi tiết và nhiệt tình chỉ dẫn nên đi như thế nào để tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Dường như ở đây là nơi duy nhất mà họ dành sự quan tâm đặc biệt cho khách "hạng xoàng" như thế này, phải chăng họ biết được khách hạng xoàng mới là công cụ quảng cáo hữu hiệu trong cuộc chiến giữa tàu hoả và hàng không giá rẻ ở châu Âu, những dịch vụ mà người dùng có thể đặt mua vé trên mạng internet.



Nhà thờ Santa Clara với một quảng trường cực rộng phía trước nơi nhiều cửa hàng shopping và KEM


Ngược lên miền Bắc

Sẽ là thiếu sót nếu không miêu tả cảm xúc ngồi trên một toa tàu sạch sẽ với giá vé hạng bét, nhâm nhi 1 ly capucino, chắc cũng thuộc loại rẻ nhì ở Italy và ngắm nhìn những cánh đồng nho bất tận vun vút chạy qua bên cửa kính tàu.

Đến Florence, không thể bỏ qua quảng trường Duomo với nhà thờ uy nghiêm nhưng đẹp rực rỡ do kiến trúc sư Brunelleschi thiết kế đã được xếp hạng lớn thứ 4 trên thế giới. Phải mất đến hơn hai thế kỷ từ khi đặt nền móng, Duomo mới có được diện mạo như hôm nay. Nếu như các công trình ở Rome chỉ giữ lại vẻ "nham nhở" kiểu phế tích thì các công trình ở Florence hầu như còn nguyên vẹn khiến ta có cảm giác đi thăm một bảo tàng ở ngoài trời.

Sự uy nghiêm trầm lặng của các phiến đá màu bên ngoài không làm mờ được vẻ đẹp rực rỡ bên trong của các kiệt tác tranh, tượng và của các tấm thuỷ tinh màu trên các khuôn của lấy ánh sáng của nhà thờ. Duomo được biết đến như một hợp điểm quy tụ các sáng tác của các nghệ sỹ trong kỷ Phục hưng.



Duomo nhìn từ Quảng trường Michael Angelo, nơi trưng bày phiên bản của tượng David

Florence quả là xứng với danh hiệu bảo tàng ngoài trời của Italy. Bất kỳ quảng trường, hay con phố nào cũng đều ghi dấu với những tác phẩm điêu khắc hay những công trình mang đậm tính nghệ thuật của nền văn minh La Mã. Tuy nhiên, nếu muốn xem tượng David nguyên bản của Micheal Angelo, bạn vẫn phải trả tới 9 Euro để vào bảo tàng. Đắt vậy mà vẫn phải xếp hàng gần 1 tiếng mới đến lượt vào. Nếu muốn tiết kiệm thì có thể lên trên đồi xem copy của tượng thần này, nhân tiện ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao với con sông Arno thơ mộng uốn khúc.

Venice thơ mộng

Trái với vẻ cổ kính huyền thoại của Rome và Florence, Venice nhộn nhịp với hàng chục lượt ngàn khách du lịch mỗi tuần. Ước tính lượng khách du lịch đến Venice mỗi tháng cũng lên tới con số hàng triệu. Chính vì vậy, tìm khách sạn là công việc đầu tiên sau khi xuống tàu ở ga Venice.

Một điều chắc chắn không thể làm được đó là đặt một phòng khách sạn trên hòn đảo xinh đẹp này. Theo hướng dẫn của mấy "thổ dân" ngồi cùng tàu từ Florence, tôi bắt xe bus ra thị trấn Meastre cách Venice 12 Km. Vất vả hơn 2 tiếng đồng hồ mới mặc cả được một căn phòng áp mái với giá chấp nhận được.



Đây cũng là một dạng "phố" ở Venice, nhưng phố này nếu đi phương tiện "gắn máy" thì phải là "chân vịt" chứ không phải là bánh lốp nhỉ.

Tôi chưa bao giờ ở trong một phòng khách sạn mà nó lại bé đến thế, bé hơn cả căn phòng tại một khu phố chợ ở Hong Kong mà tôi đã từng ở. Biết làm sao được, giữa hàng chục ngàn du khách mỗi ngày đến đây, không phải ngủ ở ngoài ga đã là may mắn lắm rồi. Căn phòng khách sạn này nhỏ đến mức mở cửa phòng ra là bước lên giường. Và, cái giường cũng nhỏ đến nỗi nếu đặt ba lô lên thì sẽ không có chỗ nằm, phải một động tác nữa là nhấc giường lên và nhét ba lô xuống. Quá an toàn.

Khách sạn đã nhỏ đến vậy thì phải đi chơi đến sáng mới về để không phải ở lâu trong phòng. Như chiều lòng khách du lịch không đủ điều kiện ngủ tại Venice, xe bus ở Meastre hoạt động suốt đêm với tần suất thưa dần từ 24h đến 7h sáng hôm sau. Thật không hổ danh là một thành phố du lịch của Italy, mọi người đều có quyền "ăn chơi bình đẳng" mặc dù ngân sách eo hẹp.

Venice nổi tiếng với quảng trường St. Mark và cầu Rialto, nhưng những địa điểm này nằm trong chuỗi tour của các đoàn khách và luôn đông đúc, tấp nập với hàng ngàn người từ khắp nơi trên thế giới. Đến đây bạn mới cảm nhận được giá trị của du lịch tự do. Từ chiều đến tối bạn thỏa sức mon men theo những con phố nhỏ trong thành phố trên hòn đảo chằng chịt kênh rạch này.

Phố ở đây nhỏ lắm, ngõ cũng nhỏ và nhỏ hơn cả phố cổ Hà Nội. Người Venice từ hàng thế kỷ trước đã biết tiết kiệm đất đai mà cha ông họ đã lấn biển để có được. Ở đây có những con phố chỉ đủ một người đi, nếu tránh nhau thì phải nghiêng người mới tránh được, còn nếu gặp những vị khách "quá khổ" thì phải úp mặt vào tường nhường đường để họ đi qua với một cú cọ xát đến nghẹt thở.


Ở Việt Nam có ai dám ngâm nhà mình dưới nước như thế này không? Đặc biệt là kênh Nhiêu Lộc ở SGN và sông Kim Ngưu ở Hà Nội?

Phố đã nhỏ, nhà lại cao nên có những lúc đi lọt vào một cái khe dài hun hút vô tận. Cầm trên tay tấm bản đồ Venice mà cũng thấy vô nghĩa bởi khi đánh vần được tên phố thì bạn phải ngước mắt lên độ cao hơn 5m để đánh vần tên phố được khắc bằng đá cao chót vót bên hông một toà nhà. Đi chơi buổi đêm thì đành chịu trận với bản đồ, việc duy nhất là phải định hướng tốt để không lạc đường.

Suốt 12 tiếng lang thang trên đảo Venice, trở về khách sạn lúc 3h sáng, tôi cảm thấy đúng như Venice đang chìm xuống biển, một cảm giác lâng lâng khi xe bus chạy qua chiếc cầu dài nối liền Venice và Meastre. Mệt nhoài nhưng sung sướng vì đã kết thúc chuyến đi êm đẹp tới miền bắc Italy, còn vui sướng hơn nữa vì ở Rome tôi đã ném 1 đồng xu lớn xuống đài phun nước Trejvi, nhất định sẽ có ngày trở lại Italy.

RONG CHƠI ITALY - ROMEMyanmar thương quá

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

Please type this security code : 5e40ee

Smilies