Skip navigation.

Kathmandu next...

So exciting

RƯỢU CHUỐI HỘT

Mỗi năm đến dịp kết thúc năm tài khóa, các công ty, các tổ chức lại lũ lượt đưa đẩy cán bộ của mình đi du hí để giải quyết các khoản kết dư chưa kịp quyết toán trong năm. Cũng thật xứng đáng với những người có công sức trong việc xây dựng công ty vững mạnh nhưng không được trả lương hậu hĩnh tương xứng với công lao của họ. Tuy nhiên, có rất nhiều người mang hình ảnh xấu cùng những thói quen xấu ra nước ngoài trong những chuyến đi vội kiểu này...Ghi chép của Người Nô Lệ thông minh trên suốt chặng đường từ Paris qua Geneva xuống tận Roma.

Chú sinh ra được cha mẹ đặt tên là Xê những mong muốn chú được bay phấp phới vinh danh cho cả làng cả họ nhà chú, nhưng thực tình chú chỉ đáng là Xê mà thôi, là cái phụ âm đầu mà khi không hài lòng với ai bất cứ chuyện gì người ta cũng có thể văng ra cái của đó cho nhẹ bụng.

Chú tên Xê, và con người chú cũng như một tổng thể của các loại Xê đổ dồn về, từ giọng nói, từ phong cách đến cử chỉ, bất cứ ai giao tiếp với chú cũng phải thốt lên rằng đúng là đồ Xê.

Mình hân hạnh được đi hầu hạ chú và bậu xậu trong một chuyến công cán rửa tiền cuối năm, một chuyến study tour mà bất cứ cơ quan thừa tiền ựa của muốn rửa tiền cuối năm thì cử cán bộ của họ đi.
Chú là giám đốc của Ngân hàng N - của tỉnh N. Ngân hàng N-này đã nổi đình nổi đám hồi năm ngoái với vụ tự xuất bản sách ngợi ca Tổng giám đốc ngoi lên từ thằng bé chăn trâu.

Chuyện đó thì có gì phải tự sướng đâu? Ở Việt Nam thì ai chẳng chăn trâu, thế mà đám loi ngoi của ông Tổng nọ thổi ổng lên như thể là một Đinh BỘ Lĩnh ngày xa xưa. Làm giám đốc trong một cơ quan có truyền thống thủ dâm tập thể để thăng tiến như vậy nên chú Xê cũng mắc bệnh tự sướng kinh niên.

Tự sướng là chứng bệnh về tâm lý, còn về thể chất chú Xê mắc bệnh đường ruột. Những gì chú đớp vào chỉ trong vòng một thời gian rất ngắn là chú lại trả lại đất đen. Chính vì thế nên đợt dịch tiêu chảy cấp vừa qua chú đâu có mắc bệnh. Vi khuẩn Ecoli cũng đâu được hân hạnh trú ngụ trong cỗ lòng của chú quá 2 tiếng đồng hồ.




Không nói dối đâu nhé, sau mấy lần ợ liên hồi, chú lăn ra ngủ như thế này, còn bọn khách chờ tàu khác thì vọt hết ra khỏi cái buồng kính ở ga Geneva. Đôi chân tất trắng thì là của chú Xê Hát.

Đã bị đường ruột nhưng hệ hô hấp của chú Xê cũng có vấn đề nặng. Trong con người chú dường như cuống phổi thông với van dạ dày, mỗi làn hơi thở của chú có thể thu hút hàng tá ruồi đến tổ chức đại nhạc hội. Mỗi lần khợp bữa xong, chú ợ lên từng hồi liên tiếp, bất kể là trong nhà hàng tại Paris hoa lệ hay trên máy bay giữa một không gian chật hẹp mà mỗi hành khách phải nhường nhau chút khí oxy hiếm hoi.

Chú Xê cũng hăng hái khoe, giữa lúc tỉnh nhà điên đảo vì chảy cấp, một mình chú cùng đám bậu xậu ra chợ Tỉnh vẫn đả bún lòng mắm tôm như thường, còn làm thêm 2 bát tiết canh dê mà có sao đâu. Chú Xê có thể không uống nước, nhưng không thể thiếu bùa hộ mệnh là 1 lọ Berberin thường trực trong túi. Chuyến đi dài ngày này Xê mang dễ đến cả trăm viên Berberin theo, đấy là chưa kể đồ nặng đô hơn nữa là Chlocid cũng phải vài chục viên gói ghém trong cái túi ni lông màu hồng cùng những bông ngoáy tai, lược sừng, banh-xa-lam cạo râu và bấm móng tay.

Miếng ăn là miếng nhục, nhưng để mà nhục như của đổ vào mồm của chú Xê thì không biết nhục thế nào mà kể nữa. Luật của nhà hàng châu Âu là không được mang đồ uống vào khi ăn uống tại nhà hàng. Ấy thế mà chú Xê vẫn xông xênh mang theo được bữa nào bữa ấy 1 chai rượu chuối hột mang đi từ Việt Nam. Giỏi thật. Chú thản nhiên lôi ra uống trong nhà hàng mặc mẹ bao căp mắt tò mò của thực khách xung quanh.





Rượu chuối hột đựng trong chai Lavie đấy, thức uống bất ly thân của 2 chú trong mỗi bữa ăn. Đố bọn nhà hàng nào "chạc" được các chú tiền dịch vụ đấy?

Có bữa ăn tối ở Geneva, chú còn lập được một kỳ tích. Không những mang được rượu vào trong nhà hàng uống bét nhè mà Xê còn xin thêm được một chai nước khoáng 1,5L để đêm đi tàu uống cho đỡ mất tiền mua. Chị chủ hàng người Hoa tốt bụng chắc sợ nó mang thêm chai rượu nữa ra uống nên vào toilet vặn 1 chai đầy đưa nhanh cho nó lượn sớm. Mình lịch sự hóa ra lại ngu. Mất mẹ nó 4Franc/ 1chai 600ml. Đúng là tính toán của thường dân không thể bằng được chiến lược của giám đốc ngân hàng tỉnh.

Cùng đi với chú Xê lần này có cả chú Xê Hát. Chú Xê Hát là giám đốc ngân hàng N, cũng của thành phố N. Cũng to. Nhưng vẫn dưới quyền chú Xê. Được chú Xê ký quyết định cho đi đợt này nên chú Xê Hát hàm ơn chú Xê lắm, nhất mực hầu hạ từng ly từng tý. Ấy thế mà chỉ được hơn ngày là chú Xê Hát lại quay sang cắn chú Xê ngay vì cũng không chịu nổi lão Xê này.

Đầu tiên là chú kể chuyện cho cả đoàn nghe việc lão Xê một đêm vào nhà vệ sinh 5 lần nên khi đi ngủ chẳng buồn mặc quần, cứ tồng ngồng từ tối cho đến sáng hôm sau. Tội nghiệp cho đống chăn chiếu khách sạn.

Đường ra vất vả nhưng Xê cũng không để đường vào được thảnh thơi. Đêm nào Xê Hát cũng lầm bầm chửi Xê vì bắt y đun nước nấu mì tôm. Mà nào bữa tối có phải đói kém gì cho cam. Cơm Tàu, cơm Việt xực xả láng hợp khẩu vị vô cũng nhưng Xê vẫn cứ thấy thiếu thiếu làm sao ấy.


Còn tiếp....

Xin vui lòng đóng góp ý kiến của bạn để làm sao các "Vẻ xấu tiềm ẩn" này của Việt Nam không bị mang đi khắp nơi trên thế giới.

Bạn là Thư ký, bạn là Trợ lý? Bạn có cách nào để điều trị các Sếp kiểu này không? Xin comment cho Người Nô Lệ này để rút kinh nghiệm trong các chuyến công cán lần sau.


Album ảnh châu Âu: http://my.opera.com/phanlam/albums/show.dml?id=275410

Flooded HOI ANRƯỢU CHUỐI HỘT (Cont.)

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

Please type this security code : d771a8

Smilies