Skip navigation.

STICKY POST

blog Opera !











CHĂM SÓC NỤ CƯỜI


KHổ thân mình lấy lịch hẹn với bác sỹ răng những tháng rưỡi, chờ mãi nay mới đến ngày đi.
Sướng nhá, dân tình thắt lưng buộc bụng thời kì khủng hoảng kinh tế "nhất tính" mà khởi đầu là cái bọn Mẽo nó gây ra đây. Nếu ngày trước chồng luôn đến phòng khám một bác sỹ răng gần nhà, bác sỹ này thu tiền giá cao ngất ngưởng, do quen chỗ nên chả tính toán. Lúc cô em gái chồng khen bác sỹ răng của gia đình cô thu giá cả rất hợp lí, thế là cả nhà mình quyết định chuyển sang bác sỹ răng mới cho nó rẻ hơn.

Báo hại hôm nay trên đường đi mình nhớ lắng máng đường đấy. Đường đang sửa, phải quẹo ra quẹo vô, đâm phải bao nhiêu cái đường một chiều, cối cùng như lạc vào ma trận. Bụng bảo dạ, kệ mịa nó cứ lái thả nào chả tìm ra đường. TRời ạ, càng đi càng lạc. Lại đậu xe, bật điện thoại gọi cho chồng; hỏng bét rồi anh ơi, em lạc đường rồi. CHồng hỏi ở đâu, mình đọc tên đường lạ hoắc chồng chả biết. VỢ bảo thôi anh tranh thủ gọi điện cho bác sỹ răng báo đến chậm, còn em tiếp tục hỏi đường cho kịp giờ vậy. Nhìn thấy anh da đen đang đi bộ, hỏi anh đường ra đại lộ, cứ đi thẳng thế nào cũng ra. Phù cuối cùng đến được nhà bác sỹ răng. Đến lượt mình, mình xin lỗi rối rít làm phiền bác sỹ chờ đợi vì lạc đường; bà bảo ko đâu, tôi chăm bệnh nhân giờ mới đến lượt mình, bà là người làm muộn giờ chứ ko phải mình! May quá ! Thì ra ông bệnh nhân chiếm nhiều thời gian. Chứ nghe chồng quay xe về có lẽ qua Noel chả lấy cao răng.

Bác sỹ khám khen răng mình đẹp chắc khỏe, khoái lắm. Làm khoảng 25 phút, bác lôi hết hàng loạt cặn bám răng hóa đá cùng các bọn vi khuẩn ra. XOng, bác sỹ nói chuyện với mình rằng cô có cái răng khôn mọc tít vào trong cùng đấy có 1 chiếc nó ko đủ chỗ nên nó nằm kênh lên dồn và chiếm chỗ các răng khác. Còn cái răng khôn thứ 2 bên kia vẫn còn chỗ, nên ko ảnh hưởng gì. Mình hỏi BS vậy có cần thiết phải nhổ cái răng này ko ? Vì mình biết thường bên đây ai có răng khôn đều nhổ tất đi. Bà hỏi mình thế cô có bị phiền hà gì ko ? Mình bảo ko ? Thế thì ko cần phải nhổ nhưng đến lúc nào đó, cảm thấy đau răng chỗ đó làm đau đầu thì nên cắt bỏ raăng khôn đi. Có điều lúc đánh răng phải lia kỹ bàn chải vào chỗ chật chội đó. Mình có 31 cái răng cả thảy, người ta bảo 32 cái răng là giàu, mình đang ở ở ngưỡng cửa sắp giàu, nếu phải nhổ đi 1 chiếc răng này chắc nghèo thiệt quá.hí hí

Trả tiền xong, chào BS chạy chạy lao như điên ra nhìn em xe nó có hề hấn gì ko, chả là luống cuống, lúc đến nhà bác sỹ chỉ kịp khóa xe, vất lăng quay cái di động trong ghế xe. Sợ thằng ăn cắp ngó trong xe có đồ đạc đập cửa kính ra lấy điện thoại thì chít, còn xe nó chả lấy làm gì. May quá điện thoại vẫn còn, mở cửa xe ra là chuông điện thoại kêu. Chồng oang oang, hỏi này sao ra nhà bac sỹ ko chào chồng lấy một câu? Hỏi anh ở đâu mà biết vợ làm răng xong rồi. Thì ra lúc trước vợ gọi điện kêu lạc đường, công việc cơ quan ko bận rộn lắm nên xếp cho ai về nhà nấy sớm, chàng ko về nhà ngay mà làm anh hùng núp rình vợ, chờ vợ để vợ theo đít xe anh về cùng cho vui hahahah. Khi về ông xếp ko quên trêu chồng : à thì ra bà VUY TY ( nguyên bản tiếng Việt : VŨ THỊ hơ hơ) lạc ở Bruxelles? Còn tên đồng nghiệp khác đệm vào : ối giời mấy chị em phụ nữ cái khoản tìm đường, định hướng coi bản đồ, bà nào cũng (kém) như nhau hết.
Nhưng phải công nhận nhìn bản đồ mình vẫn còn ngu ngơ lắm hạng nhất, chuối lắm ! ghét nhất môn địa lí học toàn chống đối, đọc hướng đông tây nam bắc sai bét nhè. Hí ..hí
Chú thích :Ảnh bên cạnh là hàm răng mẹ cháu hôm đi xem xiếc (chưa đi lấy cao răng) đang xúng xính nhai bỏng ngô, anh xã nháy cho đấy. ĐÚng thật là : cười hở 10 cái răng, hở cả pop-corn (bỏng ngô) hahahahahaha.


TUYẾT RƠI

NGồi nhà ngắm tuyết rơi phấp phới, trời tối đen như mực. Chả làm gì, rét mướt chả có tâm trạng đi chơi ở đâu. Ghét mùa đông, ghét lắm cơ. Nhưng thỉnh thoảng cũng mong tuyết rơi để vi khuẩn vi trùng chết hàng loạt, người người đỡ bệnh tật, chứ năm nào ko có tuyết biết tay nhau, nhiều người cảm cúm liên miên.
Chồng bao lần nịnh nọt rủ rê vợ đi sang Pháp thuê nhà trên núi vùng SAVOIE (CHaatel) và trượt tuyết, ăn những món ăn bản xứ. Vợ nói ko là không, kiểu gì cũng ko đi, của đáng tội, nhìn tuyết ớn quá, lạnh lắm chả chịu được. Nhưng nghĩ lại thương chồng, từ ngày lấy mình đồ nghề trượt tuyết bỏ xó. Liệu mình sẽ thay đổi ý định theo chồng đi trượt tuyết ko đây ? Chưa biết được và ko nói trước ! Chỉ biết rằng hiện giờ áo khoác mua mặc mùa đông bình thường toàn phải mua dạng áo cho đối tượng "trượt tuyết" mới thấy ấm khi đi ra ngoài.

Thôi đi show hàng hai mẹ con, ảnh cũ từ hôm 11, cả nhà kéo nhau đi xem xiếc. Trước khi đi hai mẹ con làm xiếc. hâhhaha
Image and video hosting by TinyPic
Image and video hosting by TinyPic
Gánh xiếc "Bouglione" - Họ xiếc nổi tiếng của Pháp, sang lưu diễn ở Bruxelles Bỉ.
Image and video hosting by TinyPic
CHương trình đặc biệt cảm giác mạnh, quả cầu sắt đường kính khảng 6 mét thôi, mà có 3 anh lái mô tô ì xèo trong đó, lái quận nằm ngang đường tròn, xong lộn từ trên xuống, mẹ cháu ko ở trong đấy nhưng nghe tiếng véo vèo của 3 chiếc tim gan phèo phổi cứ lộn hết cả lên roài. Lại còn sợ 3 cái xe này nó quẹt vào nhau nữa.
Image and video hosting by TinyPic

Nhiều chương trình biểu diễn con vật khác nhau như voi, ngựa, chó nhưng đặc biệt vẫn là các chú bò trình diễn theo điệu nhạc valse, điêu luyện lắm. Chỉ có điều vừa biểu diễn điệu van hơi lâu, như cầu vệ sinh bất khả kháng nên thỉnh thoảng các chú lại ị ra. Nhân viên lại phải le te cầm xẻng. hâhhahah
Image and video hosting by TinyPic
Rồi Acrobat nữa này !
Image and video hosting by TinyPic

Còn hôm nay Bonus xem cái em "ngựa sắt" đáng thương của mình, phải nằm lề đường đón nhận tuyết rơi. Xe của chồng nằm yên ổn ấm áp trong garage. Dặn chồng anh phải lau hết tuyết trên kính xe, rồi đậy tấm phủ tuyết lên kính cho em, mai đi làm em ko phải đứng chịu trận bên ngoài cạy gạt tuyết, sưng tay. Chồng đang mải kì cọ em bếp nướng mình nhắc nhở kẻo quên.
Đấy lạnh ở Tây đấy, ai có mơ tuyết ở Sapa thì cứ gửi nắng sang Bỉ cho mẹ cháu nhận tất nhé ! Mới có 4h chiều thôi đấy cả nhà ạ, tối như mực nhỉ!

Image and video hosting by TinyPic
Tuyết nữa này
Image and video hosting by TinyPic

LỊCH THÁNG 12/2009

Image and video hosting by TinyPic

PHỞ GÀ CHIỀU THU ĐÔNG

Đi làm, nhiều hôm ăn qua loa "mác đô nan", toàn bánh mỳ "hăm bơ gơ" các loại, khoai tây chiên, chán quá. Có hôm cập cợi mắt mũi lòe nhòe, thế nào gọi món có chữ "oriental", cầm lên cắn vào miệng, chu choa, oi hơn mùi hôi nách, chán tệ ! Chả là nó có sốt cà ri đi kèm, mà cái cà ri khác mùi cà ri Việt Nam, thôi bốc nhanh ít khoai tây chiên ăn cho lẹ. Gọi điện cho chồng ở cơ quan phàn nàn. Chồng cười phá lên vì vợ kêu cái "mùi oi nách".

Thứ 7, chủ nhật ở nhà tranh thủ nấu cho mình bát phở, bốc khói ầm ĩ, thơm mùi chanh, tha hồ mà hít hà, thảnh thơi thưởng thức ! Chao ơi, giá mà chồng mình biết nấu các loại phở nhỉ, có phải được việc ko ? ha ha.
Được bát phở gà công phu ra phết nào thì Hầm xương, luộc gà công nghiệp còn nhớ bỏ thêm tí tẹo bột ngệ cho nó vàng vàng đẹp mắt nhé, cũng vàng ruộm như gà đi bộ, gà tre ... ở Việt Nam ít ỏi gì !
Image and video hosting by TinyPic

Lễ Hội Halloween

Sáng mẹ dậy sớm (gọi là sớm nhưng 7h kém 5 phút) chuẩn bị bánh mỳ ăn trưa cho con đi học. Hôm nay là lễ hội Halloween cho các lớp mầm các con. Từ hai hôm trước nhà trường đã có trưng bày đủ thứ trước cổng lớp học chủ để Halloween, mẹ đã định bụng bảo hôm sau sẽ cầm máy ảnh chụp nhưng hôm nay mẹ lại ko đến trường đưa con đi học được nên ko có ảnh ọt ở trường. Nên chuẩn bị đồ hóa trang cho con, mẹ mau mau chụp ảnh con trong trang phục quả bí đỏ. Ở lớp có thêm yêu cầu bạn nào thứ 5 này đến lớp cũng phải mặc đồ hóa trang Halloween kèm thêm 1 ít kẹo. Hôm trước mẹ đi siêu thị ko quên mua cho con gói kẹo chủ đề hình vẽ Halloween, con thích lắm.
Xong 8h kém 15 bác Carine đến chở con đến trường. Diện đồ này, mẹ ko mặc áo khoác cho con, khi bác Carine mở ô tô còn lúi húi xếp đồ để có chỗ ngồi cho con, con kêu bác khẩn trương cho con ngồi vào xe chứ con lạnh quá, mẹ thấy thế mới thấy mình đoảng, ra ngoài trời lạnh run thật, lại bảo bác Carine chờ mẹ chạy công đít vào nhà lấy khắn quàng cổ cho con.
Chồng ở cơ quan, gọi điện thông báo cho vợ, đường cao tốc bị tắc, ô tô vẫn chạy được nhưng chậm, em khẩn trương lên đường kẻo trễ.
Image and video hosting by TinyPic
Trong lúc chờ bác Carine tới đón, con sốt ruột nằng nặc đòi bác đến đón, hỏi liên hồi tại sao chưa đi lớp; và bắt đầu dở chứng, ko cho mẹ chụp ảnh nữa. Sau nghĩ sao, xin mẹ ăn kẹo trong túi, mẹ đưa con chiếc kẹo trong tủ từ một ít kẹo cắt lại trong túi vì mỗi bạn chỉ cầm ít kẹo gộp tất cả làm bữa buffet kẹo, chứ mang cả cân kẹo nhiều quá, con còn hỏi lại thế có đúng là loại kẹo như trong túi Halloween ko ? Rử kẹo rồi bảo cười cho mẹ chụp ảnh, em ấy cười rạng rỡ thế này đây. Đơn thuần chỉ vì em ấy có cái kẹo "nội dung" y hệt như trong túi mang đến lớp.
Image and video hosting by TinyPic

ĐI LÀM

Thế là mình đi làm 2 tuần, công việc bình thường. Cảm thấy đi làm bán thời gian 18 tiếng/ tuần rất hợp với quỹ thời gian của hai vợ chồng. Chứ làm cả tuần có lẽ cũng khó xoay xở ra phết. Mình hài lòng, chồng hài lòng ít ra mình cũng mở mang chút ít về kiến thức "xã hội" công việc.

Ngày chưa đi làm, chiều chồng tắm cho con vợ nấu nướng. Giờ vợ đi làm hôm nào về muộn, chồng lo nấu cơm cho con, tắm cho nó. VỢ về chỉ kịp hôn con chúc nó ngủ ngon vì 7h tối là nó đã phải lên dường sớm để mai còn đi học.

Nhớ ngày mới nhận cú điện thoại công ty đi làm, chồng tâm trạng ra phết. Vì lúc nào đi làm về vợ cũng ở nhà, để vợ đi làm thế chồng thú nhận với vợ anh lo lắng, anh muốn mọi việc suôn sẻ cho em những lúc anh ko bên cạnh. Thứ hai cảm thấy cái gì nó trống trải trong lòng. Tuy nhiên, sau hai tuần thì mọi việc cũng đi vào quỹ đạo, thức ăn cho con vợ làm sẵn cho 1 tuần: giò, ruốc, súp cà chua chỉ cần lấy tủ đá nấu nóng, cho tí dầu là có bữa cơm cho con ăn rồi.

Chồng tự hào khoe bảo sau hai tuần em đi làm, anh biết nấu cơm cho con thiện nghệ lắm rồi. Nhưng cũng có 1 hôm hi hữu nấu cơm ko ngon cho con rồi phần cả cơm cho vợ về ăn. Cơm ăn gần giống cháo đặc, vợ chê bảo ăn tạm, chồng cười thật khó đo lượng nước, còn các thao tác khác anh làm hoàn toàn giống em. Vo gạo, bấm nút điện .....hâhhaha

Hai tuần đi làm, vợ bị 1 hôm tắc đường cao tốc, lái xe chạy "Ring" được 500 mét vợ nhìn thấy cả đoạn đường xe nuối đuôi nhau ko tiến 1 centimets nào, toi rồi, gọi điện ngay cho boss báo đến muộn. Chết cái chỗ là để đi đến chỗ làm chỉ có đường cao tốc, nếu ko phải vòng xuyên qua thành phố, cực mất thời gian. Sau gần 2 tiếng tắc đường mẹ đến chỗ làm cách nhà 12 km, hú hồn ! Bình thường chỉ mất 10-15 phút là cùng. Chả là hai xe ô tải và xe ô tô thường đâm nhau. Xe tải chở thùng nhớt, đụng nhau, thế nào thùng nhớt lênh láng đổ hết ra đường, xe cứu thường đến dọn dẹp lau đường, 5 luồng đường chỉ còn lại một luồng đường duy nhất hoạt động, cứ từng xe một lần lượt chạy qua phần đường gọn lỏn bé tí.

Đến công ty mặt mũi nhớn nhác, chef đến chào hỏi hôn má (xã giao) rồi bảo ko phải lo, tao nghe radio có nói tắc đường rồi ! Chả bù cho lúc ngồi trong xe gọi điện gào thét với chồng là tắc đường còn đường nào khác đến công ty ko ?!

Đi làm rồi, thời gian eo hẹp hơn, nên đôi khi làm lịch cuống cuồng để in, kẻo hết hạn cho promotion hãng in ảnh.
Tiếp tục ra lò tháng 10/2009: chủ đề: thời gian trôi nhanh quá ! Mỗi ngày qua đi là một kỉ niệm.
Image and video hosting by TinyPic

ĐÌNH CÔNG

Hôm nay 06/10/2008 cả nước Bỉ đình công, để mục đích chống tăng giá, lạm phát, tăng lương.
Hôm qua, chủ nhật trời mưa, vợ lười ko muốn ra khỏi nhà sang mẹ chồng uống rượu khai vị. Chỉ hai bố con sang nhà ông bà nội. Chồng hùng hồn kể chuyện như hài với tất cả mọi người rằng thì là mà vợ nghe tin đâu đấy đình công hết, hỏi hay là vợ cũng đình công ? Cả nhà phá lên cười, chồng về kể lại với vợ. Vợ bảo anh cứ nói quá lên, em chỉ hỏi là nếu như mình ko có phương tiện riêng thì đi làm thế nào ví ko có xe buýt, ko xe điện, ko có tàu? Mình cũng đình công à ? Nói thế thôi chứ vợ mới đi làm nên còn hăng máu lắm, sợ tắc đường vì nhiều người vẫn sử dụng xe hơi riêng đi làm. Vợ đi sớm hơn thời gian bình thường những hơn nửa tiếng vì sợ đường cao tốc tắc đường.

Hôm qua thứ 7 cả nhà đi shopping vì có Braderie. Đi ngang qua anh nhân viên một hãng điện thoại cứ kéo con vào chụp ảnh miễn phí, con thích thú được ngồi trên xe cổ.
Ảnh này scan.

Image and video hosting by TinyPic

TIỆC SINH NHẬT NHÂN DỊP CON TRÒN 4 TUỔI

4 tuổi, mẹ tổ chức sinh nhật cho con và mời cả đại gia đình nhà nội 16 người. Các món chủ yếu lấy cảm hứng từ món Việt nam. Nói chung lần này tổ chức thuần túy món ăn Việt nam cho mọi người thưởng thức.
Lần sau mời cơm ai, cứ làm món tây như mọi khi, chứ có một mình mẹ chuẩn bị món Việt là chính, mất nhiều thời gian quá. Thỉnh thoảng mới sai được vài việc cho chồng làm chân lon ton. Sai chồng tróc vỏ lạc rang, 5 phút sau quay ra nhìn 200gr lạc chỉ có vài hột bong vỏ ra, vẫn y nguyên. Thì ra nhìn tay chồng cứ vờn vờn nhẹ nhàng lươn lướt trên hột lạc. Mình bảo phải bóp mạnh vào thì nó với tróc vỏ. Quay sang bảo vợ thế này chứ : anh sợ hột lạc nó bửa đôi, ko còn nguyên hạt nữa. TRời ạ ! Như chuyện cười ấy nhỉ !

Chương trình ẩm thực như sau:
- Apero: nhâm nhi uống rượu khai vị với các loại snack, chủ yếu đồ tây: quả olive, xúc xích, fromage Emmental fraiçais, thêm bánh phồng tôm là VN.
- Màn súp: súp courgette, poireau và tôm sú.
- Sau đến phần ăn đồ Việt hoàn toàn tự chọn : gỏi miến tôm thịt, tôm tẩm bột chiên giòn, tôm tẩm cốm chiên giòn. Thịt nướng xiên hết, nhưng ko để que xiên rút hết thịt ra vì sợ lách cách, người già và trẻ con khó ăn. Các loại rau sa lát. Cơm rang thập cầm. Có thêm bánh mỳ bagette, ai ko thích ăn cơm thì ăn bánh mỳ.
- Con giai thì vẫn thế, chả thiết gì ăn uống. Ai đến cho quà, bóc luôn, và chơi luôn. TRẻ con bây giờ sống đúng với tuổi, ai cho đồ chơi sướng mê tơi. Ai cho quần áo chả thiết tha gì. Chứ ngày xưa mình bé tí chờ mãi Tết mới có bộ quần áo mới tinh nên thấy thích và cảm nhận thật sung sướng.
- Tráng miệng bằng 3 loại bánh ga tô : Bánh mousse au chocolat, bánh gato táo, bánh tarte au riz. Mẹ ko đủ thời gian làm bánh nên ba mua tiệm bánh cho nhanh.

Mọi người nhâm nhi apéro thì con tranh thủ bóc quà.
Image and video hosting by TinyPic

Nồi súp, nến, chỗ ngồi của nhân vật chính, rượu khai vị của mẹ. Năm nay, tiệc dạng tự chọn, món nào nóng để trên máy làm nóng (plat chauffant), món nào nguội thì cứ thế mà ăn. Nên mẹ có thời gian chụp ảnh chứ ko bận tối mặt vào.
Image and video hosting by TinyPic
Toàn cảnh các món ăn tự chọn
Image and video hosting by TinyPic
Cận cảnh các món ăn thuần việt
Image and video hosting by TinyPic
Giờ chúc mừng, những tràng pháo tay đã đến, nhưng khoan đã yêu cầu tác giả nhắm mắt thật chặt ko ti hí, 3 chiếc bánh ga tô trang trí nên cháy lép bép trong cả căn phòng tối điện. Rồi mở mắt ra : vang giai điệu "hạp pì bớt đầy tu iu"... sau đó cả tràng pháo tay đồm độp của cả nhà; Rồi tác giả bắt đầu thổi nến ! Khoảnh khắc thật là sống động ! Chúc con bắt đầu tuổi lên 5 ngoan ngoãn, sức khỏe và vâng lời ba mẹ nhé ! yêu con !
Image and video hosting by TinyPic

THỨ 7 VÀ CHUYẾN TÀU LỊCH SỬ.

Hôm qua thứ bảy, sáng chồng chui ra thật khỏi tấm chăn ấm thật nhẹ nhàng để khỏi đánh thức vợ dậy. Tối hôm trước, tối thứ sáu nhà mình làm tiệc sinh nhật tổ chức sớm hơn cho con trai. Cái máy rửa bát lầm lũi chạy hết công xuất, ko ngừng nghỉ, nhưng còn xoong chảo thì phải rửa bằng tay. Nên chồng dậy sớm, bật máy nước nóng để rửa xong nồi. Như thói quen, lạnh về, chồng dậy, hơi ấm cũng đi theo, vợ tỉnh dậy, nhưng cứ nằm ườn ã trong chăn ấm. Để đi đến quyết định tung chăn đứng dậy, thế nào cũng mất một ít thời gian.

Cuối cùng mình cũng lịch ịch đi nấu cơm cho vào hộp để còn lên đường với chuyến tàu lịch sử. Chả là 3 tuần trước, vào chủ nhật cả đại gia đình đang nhâm nhi rượu khai vị nhà bố mẹ chồng, ông anh trai chồng tự nhiên tấu ra tờ chương trình thăm chuyến tàu lịch sử, chuyến tàu hơi nước chạy bằng than, các toa tàu "đát" từ năm 1936, còn đầu tàu của năm 1958. Đây là chương trình hiếm hoi, chỉ tổ chức 2 ngày 28, 29 tháng 9 nhân dịp lễ hội đường sắt có tên "3 thung lũng". Mình đọc xong chương trình thấy thời gian ngồi tàu hành trình dài dằng dặc, mình đã từ chối ngay thẳng thừng, là cái chương trình này ko hấp dẫn đối với mình và mình ko đi. Chồng bảo chồng muốn đi, vì con trai thích đi tàu. CHồng bảo chồng sẽ đi. Mình bảo anh đi thì đi, mình ko đi. Mẹ chồng chẳng biết mô tê gì thấy mình từ chối ko đi thì lại động viên là đi đi, một ngày đi thăm thú chả vui sao ! Mình bảo con ko đi là ko đi, còn ai quan tâm thì đặt vé đi với nhóc, con ở nhà. Thế mà chồng còn dấm dúi với anh trai, thông đồng với nhau, anh trai đặt vé trả tiền trước qua mạng. Mấy hôm sau mình đọc email chồng thì thấy lão anh trai gửi email cho chồng bảo chồng thông báo đã đặt vé hết cả rồi.
Mình tức điên, đi xửng cồ vặn vẹo với chồng, tại sao tôi bảo ko đi mà anh cứ đặt vé cho tôi là thế nào. Chồng bảo em buồn cười nhỉ, anh muốn đi chơi, con trai thích đi tàu mà sao em lại ko muốn. Mình hậm hực bảo từ lần sau trở đi anh đừng làm thế, đừng đặt tôi vào việc đã rồi như thế. Tôi bảo ko là ko ! Thế là mình phải đi một cách miễn cưỡng, mình ko đi cũng được, nhưng ko hay, sẽ bị mang tiếng là quá đáng, cố chấp, hơn nữa tiền trả rồi ! Cà khịa nhau, thống nhất quan điểm xong mình ko để bụng nữa. Kết quả, sáng vẫn dậy cùng chồng chuẩn bị đồ ăn để lên đường.

8 giờ 15 phút sáng, mọi thứ đã xong. Chồng lái xe cả nhà đi đón vợ chồng anh trai rồi ra ga tàu. Đúng là đông thật, toàn các vị lão thành Cách Mạng đi thăm tàu, nhìn mãi ga tàu, chẳng có mấy gia đình với trẻ con như gia đình nhà mình. Còn ông anh giai chồng thì khỏi phải nói, ông có niềm đam mê tàu điện, hơn nữa nghề của ông liên quan nghiên cứu suốt ngày đến tàu hỏa, tàu điện, tàu điện ngầm. Thôi mình tặc lưỡi, trời lạnh nhưng ánh nắng trải khắp phố phường đi chơi ngày đẹp trời thế này cũng đã.

Hai tiếng đồng hồ ngồi tàu từ Bruxelles đến Mariembourg mất hai tiếng đồng hồ. Đến Mariembourg, các vị lão thành đổ xô đi chụp ảnh, trong đó có gia đình mình, hớ hớ. Cảm giác của tàu cũng khá êm, rộng rãi thoáng hơn tàu của Việt nam hiện bây giờ một tẹo, tốc độ chậm thì như nhau, 60km/h. Còi tàu thì khỏi nói, mỗi lần nổi lên, giật mình đùng đùng. Được cái nhìn thấy nhiều khói, cái áo khoác hồng của mình, bao nhiêu vệt khói than, nhìn rõ nhất.
Image and video hosting by TinyPic
Image and video hosting by TinyPic

Dừng lại ở ga thứ nhất, để chờ tàu chuyến tàu hơi nước thứ hai, cả đoàn đi thăm toàn thứ chạy bằng than, vào đến cái bourse de train, giá cả phải nói, chỉ 5 cái tàu mô hình tất nhiên chất lượng và cách chế tạo nó như thật, nên giá cả lè lưỡi. Giá của nó là 720 Euros. Có cậu bé thích tàu lắm, nhưng ba mẹ kêu thận trọng ko được sờ mó, cậu cũng nghe theo nhưng quan sát rất chăm chú. Được cái ko có tội vòi vĩnh thấy gì đòi đấy.
Image and video hosting by TinyPic
Xe hơi chạy bằng than.
Image and video hosting by TinyPic
Đấy vào chỗ đầu tàu này, than thiếc đen sì, tối tối. Tàu bắt đầu xịch xịch, nhả khói, tiếng còi chuýt chuýt điếc đặc cả tai. Con nhìn thấy, nghe thấy thần thái hoảng loạn, khóc thét lẹt, sợ và đòi đi ra chỗ khác, ko xem nữa.
Image and video hosting by TinyPic
Sau đó cả đoàn nhà mình lại lên tàu cổ khác ngồi 1 tiếng đồng hồ để thăm bảo tàng tàu, ở đây có chương trình chạy tàu nhỏ xúi cho các bé. Con thích lắm, ngồi 3 chuyến luôn. Nói chung hành trình vui vẻ, chả vấn đề gì nhưng thấm mệt vì ko có gì nhiều để xem. Thời gian di chuyển tàu dài quá, bà chị dâu cũng kêu mệt, ngủ thiếp trên vai chồng tàu khi quay về.
Tối mịt về đến nhà, tắm rửa xong, ăn uống nhanh , con lăn quay ra ngủ. Hai vợ chồng lò dò xem lại hợp đồng đi làm của vợ kí từ chiều hôm thứ sáu. Nhanh thật ! Thứ hai này mình đi làm rồi.
Image and video hosting by TinyPic